KHI NGƯỜI TA… ĐÒI… “TỔ QUỐC GHI CÔNG”
Có lẽ từ khi tôi đẻ ra đến bây giờ, tôi chỉ biết tới từ “Tổ quốc ghi công” là cụm từ cao quý nhất mà dân tộc Việt Nam dành cho những người đã hy sinh, đã ngã xuống để bảo vệ, giải phóng và thống nhất đất nước này. Những người con đất Việt đó, khi tuổi đôi mươi đã tự nguyện cầm súng lên đường đánh giặc; người còn, người mất, có người để lại một phần máu thịt của mình nơi chiến trường chỉ đơn giản thực hiện một mong muốn của dân tộc đó là giải phóng, là thống nhất, non sông thu về một mối. Ước mơ đó mặc dù giản dị thế nhưng cũng phải hai mươi năm những người anh hùng mới thực hiện được. Thế nhưng, họ lại rất giản dị!!!
Khi cầm súng lên đường đánh giặc mặc dù biết cái chết cận kề thế nhưng chẳng một ai đòi hỏi điều gì. Họ ra đi đơn giản vì vì dân tộc, vì lý tưởng. Và họ là những người được “Tổ quốc ghi công” chứ không phải là đám rận chủ cuội ngoài kia.
Đọc bài viết: “Những sự hy sinh không được công nhận” những ngày gần cuối tháng tư, cảm xúc trong tôi dâng trào khó tả.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét